IndexIndex  
  • Trợ giúpTrợ giúp  
  • Tìm kiếmTìm kiếm  
  • Đăng kýĐăng ký  
  • Đăng NhậpĐăng Nhập  

  • You are not connected. Please login or register

    Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 3 trang]

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    ....và đây là 1 kiệt tác bằng văn xuôi....
    .Cội nguồn


    Bé hỏi mẹ : « Mẹ ơi, con từ đâu tới ? Mẹ tìm thấy con ở đâu ? ».
    Mẹ liền ôm chặt lấy con vào lòng rồi cười trong nước mắt :
    « Con yêu của Mẹ, con đã núp trong tim Mẹ. Con là ước muốn của lòng Mẹ.
    Con đã ở trong những búp bê của Mẹ khi Mẹ còn bé, và khi Mẹ nặn tượng thần linh để đùa vui, Mẹ đã nắn đi nắn lại hình ảnh của con.
    Con đã ở trên bàn thờ gia tộc chung với các thần linh ; khi Mẹ sùng bái họ, Mẹ đã sùng bái con.
    Con đã ở trong niềm hy vọng, trong tình thương của Mẹ, con đã ở trong cuộc đời của bà ngoại và trong cuộc sống của Mẹ.
    Thánh Linh bất tử bảo hộ gia tộc đã ấp ủ con trong lòng từ muôn thuở.
    Ở tuổi vừa lớn, trái tim Mẹ như hoa mới nở và con đã là hương thơm ngào ngạt của hoa.
    Con đã quyện lấy chân tay trẻ trung của Mẹ : tươi mát và dịu dàng như màu hồng của rạng đông.
    Và rồi một ngày kia, em sinh đôi của con là ánh nắng đầu ngày đã tới. Phần con, đứa con yêu của đất trời, biển sóng của cuộc sống muôn thuở đã đặt hình hài con trong quả tim Mẹ.
    Trong lúc mê nhìn gương mặt của con, nhiệm mầu nào đã chiếm trọn hồn Mẹ : người con chung của tất cả đã được trao tặng riêng cho Mẹ.
    Mẹ đã ôm chặt lấy con vào lòng vì sợ mất con đi : Bí ẩn nào đã trao trong vòng tay bé bỏng của Mẹ cả một kho tàng của đất trời ?


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    Mình có tới 2 quí tử , thật ra vẫn có thể cố lấy 1 công chúa nhưng mà đã trót hứa hẹn không để nhà trường bị hạ thi đua rồi nên phải học thuộc lòng bài thơ này.Đã thuộc lòng và ngấm nghía ý nghĩa của bài thơ này từ rất chi là lâu rồi nên chắc sẽ đạt tiêu chuẩn của 1 bà mẹ chồng y như ....mẹ đẻ.( thêm 1 tiêu chuẩn nữa cho phía nhà trai cân nhắc ...hi hi )


    Khơi Trong



    Tội nghiệp con dâu tôi
    Thân gái lấy chồng xa
    Cứ chiều chiều nó lại đứng ngõ sau ngó ra con sông cái
    Nghe chim vịt kêu chín chiều ngoài bãi
    Thắt thẻo trong lòng một khúc ruột đau ...
    Phn đàn bà như giọt mưa mau
    May rủi biết sao: Lưng trời đáy giếng
    Tôi như thấy lại mình từ cái ngày xa lắm
    Thuở xênh xang áo gấm theo chồng
    Cũng chiều chiều ngó mãi ngã ba sông
    Nơi con nước tìm đường ra biển cả
    M con mình dẫu ni dưng nước
    Mà chung phận làm dâu dưới một mái nhà
    Cùng thổi khói bếp chiều
    Cùng giặt một cầu ao
    Trong đục chia nhau
    Ðôi dòng nước lạ
    Con sẽ chẳng bao giờ biết về
    Những ngày mẹ làm dâu vất vả
    Bởi bến ấy bây giờ mẹ đã khơi trong

    Ngô Thị Thu Vân


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    Nhắc tới con cò nên lại nhớ tới bài thơ CON CÒ của nhà thơ CHẾ LAN VIÊN .Mình đến với bài thơ này thật ra rất tình cờ , một lần lâu lắm cách nay cũng gần 8 năm rồi đài phát bài hát này(bây giờ cũng không nhớ tên chính xác ).Thật ra từ đó tới giờ mình không một lần nào được nghe lại , nhưng ca từ của bài hát thì cứ nhớ mãi .Nó hay quá và rất ý nghĩa .Hôm rồi vô tình nghe cô cháu gái đọc thơ ,nó đọc bài này (mới học lớp 2), mình thấy lạ mới hỏi mẹ của cháu(mẹ cháu dạy Văn cấp 2)thì được biết bài thơ này có trong sách giáo khoa lớp 9 bây giờ .Ngày xưa lớp 9 mình không được học bài này...
    Bây giờ mình không dài dòng nữa ,xin mời các bạn cùng khám phá bài thơ


    CON CÒ
    I
    Con còn bế trên tay
    Con chưa biết con cò
    Nhưng trong lời mẹ hát
    Có cánh cò đang bay:
    "Con cò bay la
    Con cò bay lả
    Con cò Cổng Phủ
    Con cò Đồng Đăng..."
    Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
    Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ
    "Con cò ăn đêm
    Con cò xa tổ
    Cò gặp cành mềm
    Cò sợ xáo măng..."
    Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ
    Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng
    Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân
    Con chưa biết con cò con vạc
    Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
    Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

    II
    Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên
    Cho cò trắng đến làm quen
    Cò đứng ở quanh nôi
    Rồi cò vào trong tổ
    Con ngủ yên thì cò cũng ngủ
    Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi
    Mai khôn lớn, con theo cò đi học
    Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân
    Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
    Con làm gì?
    Con làm thi sĩ
    Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
    Trước hiên nhà
    Và trong hơi mát câu văn

    III
    Dù ở gần con
    Dù ở xa con
    Lên rừng xuống bể
    Cò sẽ tìm con
    Cò mãi yêu con
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con
    À ơi!
    Một con cò thôi
    Con cò mẹ hát
    Cũng là cuộc đời
    Vỗ cánh qua nôi
    Ngủ đi, ngủ đi!
    Cho cánh cò, cánh vạc
    Cho cả sắc trời
    Đến hát
    Quanh nôi
    Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002 (do Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn)


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    Đáng lẽ mình muốn trả lời bài viết Bí Quyết Giữ Chồng của Hoa Sữa nhưng đây lại là một bài thơ nên mình gửi vào trang thơ .Bài thơ này đã đi vào tâm trí mình từ cái ngày xửa ngày xưa ...
    Bây giờ đã là một người vợ rồi và mình lại càng thấy bài thơ rất hay , nhiều ý nghĩa .Victor Huygo là một ông bố thật tinh tế chu đáo tuyệt vời ...bạn cứ đọc mà xem , mình chẳng nói sai đâu.

    Dặn con gái trong ngày cưới

    Con hãy yêu thương người yêu thương con và hãy vui sướng với người ấy .Tạm biệt
    Con hãy là kho vàng của họ vì con là kho vàng của nhà ta
    Con gái yêu ơi !Thôi hãy chuyển nhà
    Con phải đem hạnh phúc theo và để lại điều bận bịu
    nơi đây muốn giữ con lại đầu kia muốn đón con về
    Là con ,là vợ, là thiên thần ,là trẻ nhỏ,con có nhiệm vụ bằng hai
    Lưu lại một nỗi nhớ nhung,đem sang một niềm hy vọng
    Con đi với một giọt lệ ,con bước vào với một nụ cười
    .

    Mình không có nhiều bí kíp , mình nghĩ cuộc sống gia đình có bền vững được hay không đó là nhờ vào sự đồng tâm hợp lực của cả hai người .Hai vợ chồng cần phải tôn trọng nhau ,nhường nhịn ,thương yêu nhau và một người vợ tốt có lẽ phải có được điều này vì một lẽ đàn ông thường hay hiếu thắng ...
    Còn nữa các cụ đã dạy rồi lạt mềm buộc chặt, có phải không các bạn


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    Gửi tặng toàn thể các thành viên nữ của chúng ta một bài thơ của tác giả Đoàn Văn Cừ . Bài thơ này có hay không? xin bạn hãy đọc thật kỹ từng câu , từng chữ và suy ngẫm.

    Đường Về Quê Mẹ

    Tác Giả: Đoàn Văn Cừ


    U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân
    Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,
    Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
    Bên miền quê ngoại của hai thân.

    Tôi nhớ đi qua những rặng đê
    những dòng sông trắng lượn ven đê.
    Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp
    Người xới cà, ngô, rộn bốn bề.

    Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,
    Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu,
    Trông u chẳng khác thời con gái
    Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.

    Chiều mát đường xa, nắng nhạt vàng
    Đoàn người về ấp gánh khoai lang
    Trời xanh cò trắng bay từng lớp
    Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.

    Tà áo nâu in giữa cánh đồng
    Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng
    Bóng u hay bóng người thôn nữ
    Cuối nón, mang đi cặp má hồng.

    Tới đường làng gặp những người quen
    Ai cũng khen u nết thảo hiền
    Dẫu phải theo chồng thân phận gái
    Đường về quê mẹ vẫn không quên.



    (Bài thơ này cũng đã được phổ nhạc rồi đấy bạn ơi)
    Chúc toàn thể chị em phụ nữ chúng ta lúc nào cũng xinh tươi nhân ngày 8/3 .


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    poisionous34


    Thành viên ưu tú
    Thành viên ưu tú
    Thêm một bài thơ nữa về mẹ:
    NGÀY XƯA CÓ MẸ

    Thơ: Thanh Nguyên

    Khi con biết đòi ăn
    Mẹ là người mớm con muỗng cháo
    Khi con đòi ngủ
    Mẹ là người thức hát ru con
    Bầu trời trong mắt con
    Ngày một xanh hơn
    Là khi tóc mẹ
    Ngày thêm sợi bạc

    Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
    Như cuộc đời không thể thiếu trong con
    Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
    Người mong con mỏi mòn
    Vẫn không ai ngoài mẹ

    Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
    Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
    Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
    Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

    Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
    Đến lúc trưởng thành
    Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
    Mẹ có nghĩa là bắt đầu
    Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

    Mẹ có nghĩa là duy nhất
    Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
    Mẹ không sống đủ trăm năm
    Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

    Mẹ có nghĩa là ánh sáng
    Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
    Mẹ có nghĩa là mãi mãi
    Là cho đi không đòi lại bao giờ

    Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
    Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
    Là khi mẹ không còn
    Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

    Cổ tích thường khi bắt đầu
    Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
    Nhưng cổ tích con
    Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ


    _________________
    Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
    Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

    Незнайки


    Thành viên cảm tình
    Thành viên cảm tình
    Mình gửi thêm một bài thơ hay về Mẹ

    Bài thơ tặng mẹ

    Bài thơ tặng mẹ có dòng sông
    Những buổi trưa hè con trốn mẹ
    Cùng lũ bạn sao vui đến thế
    Trầm mình trong nước mát phù sa

    Bài thơ tặng mẹ đẹp như hoa
    Có những tháng ngày con còn bé
    Có đôi vai áo cha sờn bạc
    Có nếp nhăn vầng trán mẹ yêu

    Bài thơ có cả khói lam chiều
    Có luỹ tre, cây đa ,giếng nước
    Có rặng xoan xuân về nở tím
    Hoa gieo gió trước ngõ bay bay

    Bài thơ có cả hương nồng say
    Của ruộng đồng trong gạo mới
    Có vị mặn mồ hôi đọng lại
    Trên lưng áo mẹ thâm đen

    Bài thơ có cả đôi tay quen
    Sần ráp của cha con vẫn nắm
    Có ánh mắt con nhìn đăm đắm
    Xóm làng ,cha mẹ lúc chia xa.


    Dương Vũ

    Незнайки


    Thành viên cảm tình
    Thành viên cảm tình
    Mẹ

    Tất cả những câu chuyện cổ tích sẽ trôi qua
    Cô tấm dịu hiền dần chìm trong quên lãng
    Cả những lời ru cũng dần dần khuất dạng
    Cái vạc cái cò chỉ là giấc chiêm bao


    Năm tháng hanh hao
    Con giật mình trao áo bào thơ ấu
    Và ước mình là Phù Đổng Thiên Vương
    Vóc dáng mẹ xương xương
    Mẹ còng lưng gánh mùa thu qua tuổi
    Con lớn lên giữa mặt trời gừng, muối
    Chẳng tự mình dắt nổi câu ca


    Cái cò bay lả bay la
    Mẹ dần xa...
    Dòng đời ngang ngổn...




    St

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 3 trang]

    Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

    Permissions in this forum:
    Bạn không có quyền trả lời bài viết